|
Henri Rousseau là gương mặt độc đáo nhất của hội hoạ châu Âu... Người ta xếp ông vào trường phái thơ ngây và gọi ông là Rousseau - nhà đoan (le Douanier) vì ông làm nhân viên hải quan và không học vẽ bao giờ.
Tuy nhiên các hoạ sĩ tiền phong đầu thế kỷ 20, đặc biệt là Picasso thần phục và ngưỡng mộ ông như một bậc tiên khu của hội hoạ hiện đại.
Bất chấp mọi giáo điều hội hoạ, Rousseau vẽ thật hồn nhiên với một trí tuệ siêu việt. Thế giới là do ông tạo ra, ông “bịa” ra, ông mơ thấy chứ ông không “phản ánh” cái gì cả. Ông hay vẽ rừng già với muông thú mà cây cỏ và súc vật do ông nhớ đại khái từ các bưu thiếp hoặc từ điển. Ông vẽ chân dung mà không nhìn người mẫu. Ông vẽ cô gái di-gan ngủ bên bờ biển dưới ánh trăng bạc mộng mị hoàn toàn như ông nghĩ. Không phải các cô di-gan xinh đẹp nhảy múa hay xem bói tay cho người qua đường.
Tại sao lại có con sư tử hít ngửi cô êm ái,dịu dàng đến thế. Chúa sơn lâm ngơ ngẩn với người đẹp hay với trăng và biển cả. Có một cái gì đó tuyệt đẹp, tuyệt tinh khiết, tuyệt thanh bình và vô lo trong tranh này cũng như trong mỗi tâm hồn chúng ta. Đối lập, mâu thuẫn kỳ dị giữa thiên nhiên - con người, nữ tính - nam tính, giữa cái mỏng manh dịu dàng với cái hùng mạnh hoành tráng.
Có lần ông bảo với Picasso: “Cậu là cổ điển, tôi mới là hiện đại!”
Và tôi thấy với thời gian, điều đó có vẻ càng ngày càng có lý.
Nguyễn Quân (Theo Kiến Thức Ngày Nay 571)
Trở lại |